Thấm câu vọng cổ nhớ nhau mặn mòi
Hương tràm thơm tự lòng người
Ngân thành nốt nhạc quyện lời em ca
Câu trầm lắng đọng phù sa
Theo chân rễ đước lấn ra biển gần
Câu bổng gió lọc trong ngần
Gửi người mở đất quê gần, quê xa
Đất bồi thức đợi câu ca
Em ngân vọng cổ biển hòa sóng reo!
Lệ Bình
Chiều Tây hồ
Chiều Tây hồ bàng bạc mầu ký ức
Nơi bãi cỏ xưa
Đơn độc ta ngồi
Nhớ chiếc hôn đầu
nhẹ nhàng trên mái tóc
Mới đó mà... bỗng đã xa xôi!
Ta cứ ngỡ
Không phải là ta nữa
Kỷ niệm xưa
như của ai rồi
Ta lặng lẽ chìm vào bóng tối
Chiều Tây hồ
nặng hạt sương rơi!
Đỗ Thị Thanh Bình
Lá vàng
Ai bảo lá vàng là lá chết
Xin đến quê tôi, xem lá nô đùa
Những chiếc lá vàng như đàn trẻ ngây thơ
Mỗi độ đông về, rừng cao su thay lá
Hòa vào gió, ngàn lá vàng ẻo lả
Đàn bướm bay… Đàn bướm nhẹ nhàng bay
Vần thơ ơi hạ cánh xuống nơi này
Mà nghe lá chuyện trò cùng cây cỏ
Và ngắm lá tung tăng ra mặt lộ
Những chuyến xe qua, lá cuốn ùa theo
Lá hồn nhiên, nhiệt huyết bao nhiêu
Thôi nhé lá ơi đuổi xe sao kịp
Lá vàng bay… đời đâu lỗi nhịp
Mang sắc hoàng hôn hay ánh bình minh
Lá chạy… Lá bay… Lá nhường chỗ cho bạn mình…
Ai bảo lá vàng là lá chết
Đồng Nai 2-12-2008
Lưu Duy Thanh
No comments:
Post a Comment